Một phân tích mới về hóa thạch của “Scotty”, một trong những cá thể Tyrannosaurus rex lớn nhất từng được phát hiện, đã hé lộ bằng chứng cho thấy con vật đã chịu một chấn thương nghiêm trọng ở xương sườn trước khi chết. Nhờ kỹ thuật tái dựng chi tiết cấu trúc bên trong xương, các nhà khoa học có thể quan sát quá trình cơ thể của Scotty đang cố gắng tự chữa lành vết thương cách đây 66 triệu năm.
![]() |
| Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. Nguồn: Oak Ridge National Laboratory. |
Theo nghiên cứu, Scotty dài khoảng 12,8 mét và sống tại khu vực nay là Saskatchewan, Canada. Một trong những xương sườn của nó bị gãy và đang trong giai đoạn hồi phục. Bên trong xương, các nhà khoa học phát hiện một mạng lưới cấu trúc đã bị khoáng hóa, được diễn giải là dấu vết của hệ thống mạch máu hình thành trong quá trình chữa trị. Điều này cho thấy Scotty không chết ngay sau khi bị thương mà đã sống thêm một thời gian.
Một giả thuyết được nhóm nghiên cứu đưa ra là Scotty có thể đã bị thương trong lúc đối đầu với Triceratops. Theo kịch bản này, con T. rex tấn công một cá thể Triceratops và bị một cá thể khác trong đàn húc vào sườn, khiến sừng xuyên qua da, cơ và làm gãy xương. Tuy nhiên, các nhà khoa học nhấn mạnh rằng đây chỉ là diễn giải dựa trên dạng tổn thương, không phải bằng chứng trực tiếp từ hóa thạch. Điều chắc chắn nhất là xương sườn đã chịu một lực tác động mạnh và Scotty đã sống đủ lâu để bắt đầu quá trình hồi phục.
Để nghiên cứu cấu trúc bên trong xương mà không phá hủy mẫu vật, nhóm khoa học tại Oak Ridge National Laboratory (Tennessee, Mỹ) đã sử dụng công nghệ chụp ảnh neutron. Kỹ thuật này cho phép tạo ra hình ảnh ba chiều với độ chi tiết cao, tương tự như “quét y tế” cho một sinh vật đã sống cách đây hàng chục triệu năm. Neutron đặc biệt nhạy với hydro, giúp phát hiện những dấu vết mà tia X khó nhận diện.
Điều kiện bảo tồn hóa thạch của Scotty cũng được đánh giá là bất thường. Hài cốt của nó được tìm thấy tại thung lũng Frenchman River, một trong những khu vực giàu hóa thạch nhất Bắc Mỹ. Sau khi chết, cơ thể Scotty có thể đã nằm trong vùng đầm lầy có nước mặn, giúp làm chậm quá trình phân hủy và bảo tồn các cấu trúc tinh vi bên trong xương, bao gồm cả dấu vết mạch máu.
Scotty không chỉ nổi bật vì kích thước lớn mà còn vì tuổi thọ. Phân tích cho thấy nó khoảng 30 tuổi khi chết, một tuổi đời cao đối với T. rex. Bộ xương của Scotty chứa nhiều dấu hiệu chấn thương từng gặp trong suốt cuộc đời, phản ánh môi trường sống đầy va chạm và nguy hiểm của loài săn mồi này.
Các nghiên cứu trước đây cũng cho thấy Scotty thuộc dạng T. rex “vạm vỡ”, với thân hình cực kỳ mạnh mẽ. Một số phân tích khác về các cá thể T. rex, như mẫu “Trix”, cho thấy tốc độ đi bộ thông thường của loài này có thể vào khoảng 4,6 km/giờ. Tuy nhiên, tốc độ đi bộ không phản ánh tốc độ tối đa, nên không thể suy ra khả năng săn đuổi từ con số này.
Ngoài ra, bài viết cũng nhắc đến những tranh luận lâu dài về cánh tay ngắn của T. rex. Một số giả thuyết cho rằng chi trước bị thu nhỏ để giảm nguy cơ bị cắn khi nhiều cá thể cùng ăn xác, trong khi các giả thuyết khác đề xuất vai trò trong giao phối hoặc hỗ trợ vận động. Hiện chưa có kết luận dứt khoát về chức năng của chi trước.
Phát hiện mới từ xương sườn của Scotty mang lại một góc nhìn hiếm hoi về cách cơ thể của một loài săn mồi khổng lồ phản ứng với chấn thương. Những dấu vết sinh học được bảo tồn trong hóa thạch giúp các nhà khoa học hiểu rõ hơn về sinh lý học của T. rex và mở ra cơ hội nghiên cứu sâu hơn về các quá trình hồi phục ở động vật tiền sử.
Nguồn: "How Did 'Scotty,' the Largest T. rex Ever Discovered, Die? Reconstruction Reveals Severe Rib Damage" / Gazeta Express.

0 Nhận xét