"Từ một nhân vật có hành trình phát triển đầy thú vị và dũng cảm, tôi bị biến thằng gã luật sư hèn nhát và bị T. rex ăn thịt ngay trong lúc đang ngồi bồn cầu," Donald Gennaro không nói thế.
Donald Gennaro là một trong những nhân vật có sự khác biệt rõ rệt nhất giữa tiểu thuyết Jurassic Park của Michael Crichton và bản phim chuyển thể năm 1993 của Steven Spielberg. Trong văn hóa đại chúng, hình ảnh Gennaro thường gắn liền với cảnh ông bỏ chạy vào nhà vệ sinh khi T. rex xuất hiện, trở thành biểu tượng cho sự hèn nhát và lòng tham của một luật sư chỉ biết nghĩ đến lợi nhuận. Tuy nhiên, đây chỉ là cách xây dựng của bộ phim, không phản ánh đúng nhân vật trong nguyên tác.
Trong tiểu thuyết, Donald Gennaro được mô tả là một luật sư có năng lực, thực tế và có trách nhiệm. Ông đến đảo Isla Nublar với nhiệm vụ đánh giá mức độ an toàn của công viên, và ngay từ đầu đã thể hiện sự nghiêm túc trong việc chất vấn John Hammond về các rủi ro tiềm ẩn. Thay vì là người chỉ biết lo sợ kiện tụng, Gennaro trong sách chủ động tham gia vào quá trình kiểm tra hệ thống và không ngần ngại đối mặt với các vấn đề kỹ thuật của công viên.
Khi thảm họa xảy ra, Gennaro trong tiểu thuyết không hề bỏ chạy. Trái lại, ông hợp tác với Muldoon để đối phó với lũ Velociraptor, hỗ trợ khôi phục điện và tham gia bảo vệ những người còn sống. Một số phân đoạn thậm chí mô tả ông sử dụng vũ khí hạng nặng để ngăn chặn các mối đe dọa, cho thấy sự dũng cảm và quyết đoán hoàn toàn trái ngược với hình ảnh trong phim.
![]() |
| Nhân vật Donald Gennaro trong tiểu thuyết thú vị hơn nhiều so với gã luật sư bị T. rex ăn thịt trong phim Jurassic Park. |
Trong khi đó, bản phim của Spielberg đã thay đổi gần như toàn bộ tính cách của nhân vật. Gennaro được xây dựng như một nhân vật phụ mang tính châm biếm, đại diện cho lòng tham của giới tài chính và pháp lý. Việc ông bỏ chạy vào nhà vệ sinh và bị T. rex ăn thịt không chỉ tạo điểm nhấn kịch tính mà còn giúp bộ phim có thêm yếu tố hài đen. Đây là một lựa chọn mang tính điện ảnh, nhằm đơn giản hóa tuyến nhân vật và tăng nhịp độ câu chuyện.
Sự thay đổi này một phần đến từ việc Spielberg gộp Gennaro với một nhân vật khác trong tiểu thuyết là Ed Regis, người vốn có tính cách hèn nhát và là người bỏ chạy trong nguyên tác. Việc hợp nhất hai nhân vật giúp bộ phim tinh giản cốt truyện, nhưng đồng thời khiến Gennaro trở thành một hình tượng hoàn toàn khác so với bản gốc.
Điều thú vị là trong tiểu thuyết, Gennaro không chỉ sống sót mà còn có sự phát triển nhân vật rõ rệt. Ông nhận ra những sai lầm trong cách tiếp cận ban đầu, trở nên thận trọng hơn và có trách nhiệm hơn với những quyết định của mình. Đây là một chiều sâu mà bản phim không khai thác.
Sự khác biệt giữa hai phiên bản cho thấy cách điện ảnh và văn học có thể xử lý cùng một nhân vật theo những hướng hoàn toàn khác nhau. Nếu như Crichton xây dựng Gennaro như một nhân vật phức tạp, có chiều sâu và mang tính phản biện xã hội, thì Spielberg lại biến ông thành một điểm nhấn giải trí, phù hợp với phong cách kể chuyện của bộ phim.
Nhìn lại, Donald Gennaro là minh chứng rõ ràng cho việc chuyển thể luôn đi kèm với sự thay đổi. Và đôi khi, những thay đổi đó khiến một nhân vật trở nên nổi tiếng theo cách mà chính nguyên tác cũng không ngờ tới.


0 Nhận xét